
Ngày kia, tôi dạo bộ trong công viên, và tình cờ gặp một người đàn ông buồn bã ngồi ở đó. Anh ta rất bẩn. Đầu tóc như không gội hàng tháng trời, áo quần cũ kĩ, bốc mùi hôi hám. Một tay anh bị treo lên, có lẽ vì bị gãy hay bị thương gì rất nặng. Sát bên cạnh là một chai rượu. Anh đã uống và uổng rất nhiều rượu. Lúc đó chỉ mới 9 giờ sáng mà đã uống, nhưng điều tệ hại nhất là khuôn mặt. Anh ta là người có khuôn mặt rầu rượi nhất mà tôi từng thấy. Một kẻ thương tật cô độc.
Tôi ngồi xuống bên cạnh, anh cũng không buồn nhìn.- Xin chào. Tôi nói
- Hở? (anh trả lời với một ít ngạc nhiên khi thấy tôi). Anh muốn gì?
- Tôi có thể giúp gì cho anh không?
Anh kể về cuộc đời của mình. Anh từng là tài xế xe bus nhưng đã mất việc. Không gia đình. Không bạn bè. Sau khi bị té tay anh gãy. Không đồng xu dính túi. Không nơi nào để đi. Không thứ gì ăn suốt mấy tuần nay. Thật bất hạnh. Dẫu biết mình uống khá nhiều rượu nhưng anh không lối thoát. Có lẽ sau bữa tiệc rượu sẽ là chấm hết cho cuộc đời anh.
Anh cứ kể như vậy còn tôi chăm chú nghe. Anh nói muốn bỏ rượu, tôi động viên cho tới khi anh chắc là mình muốn bỏ rượu và ném chai đi. Tôi choàng tay qua vai anh và hỏi liệu tôi có thể cầu nguyện cho anh không? Anh đồng ý. Tôi giữ chỗ đau yếu- bã vai- và cầu nguyện xin Chúa yêu thương, biến đổi đời anh trở nên tươi mới, chữa lành cánh tay thương tật và nhất là trái tim tan vỡ trong anh. Anh bắt đầu mỉm cười trong có vẻ hạnh phúc. Tôi cho anh tất cả số tiền mình hiện có, bảo anh mua một bộ đồ mới và ăn một bữa thật ngon lành.
- Tôi không thể lấy tiền của anh
- Tất nhiên là có rồi. Anh cần tiền hơn tôi. Tôi trả lời, anh mỉm cười và nhận lấy số tiền.
- Tôi không tiêu nó vào rượu đâu. Tôi hứa đấy!
Tôi tin anh ta. Chúng tôi ngồi với nhau một lát rồi tôi có việc phải đi. Anh vẫy tay chào nhưng đột nhiên anh lại hét lớn:
- Khoan đã, lại đây nào
- Chuyện gì vậy
- Tôi biết anh là ai rồi. Tôi thật sự biết anh là ai rồi. Tôi biết.
- Gì cơ? (tôi hỏi)
- Anh không lừa tôi được đâu. Tôi thật sự biết anh là ai rồi. Anh là thiên sứ.
Tôi bật cười, có vẻ như anh bối rối khi thấy tôi cười như vậy, nhưng trước giờ chưa có ai gọi tôi là thiên sứ cả.
- Tôi không phải thiên sứ
- Không, anh là thiên sứ
- Anh đã thấy thiên sứ nào giống tôi chưa
- ồ không, nhưng anh không lừa được tôi đâu, Anh là thiên sứ. Có thể là một thiên thần lẽ loi nhưng anh vẫn là một thiên sứ.
- Sao anh chắc như vậy chứ?
Tôi đã nghĩ anh ta cho tôi là thiên sứ vì tôi đã làm anh không muốn tiếp tục uống rượu, hay cho anh tiền, cũng có thể là cầu nguyện cho anh thấy phấn chấn hơn.
Anh mỉm cười trả lời “Tôi nghĩ anh là thiên sứ vì anh là người đầu tiên chạm vào tôi trong suốt cả năm qua”. Ra là như vậy! Đó là những gì anh cần mà tôi không biết. Không phải tiền, không phải lời cầu nguyện, không phải công việc mới, không phải phép màu chữa bệnh. Điều anh cần nhất là một cái choàng tay qua vai cho anh có cảm giác được yêu thương
Đôi khi cái ta cần không phải là những lời khuyên hoa mỹ, không phải sách chỉ dẫn, cái la bàn, một sức mạnh to lớn để nâng ta bay cao, con thuyền vĩ đại để vượt sóng lớn mà đơn giản chỉ là một cái "tender touch" (Chạm nhẹ). cho ta chút cảm giác được yêu thương, cho ta niềm hy vọng, sức mạnh, giải phóng ta khỏi nhà tù của tâm hồn. Ai cũng có chìa khóa để mở cửa tâm hồn.
- Nhưng không phải ai cũng dễ dàng cho một cái ôm thật nồng ấm, hay chỉ cần 1 cái khoác vai chân thành, 1 cái chạm nhẹ.
-Tôi muốn nói với các bạn kinh tế rằng:
Dầu mọi người không khởi đầu bằng cái chạm nhẹ, nhưng các bạn hãy khởi đầu để xây dựng mối quan hệ_ chìa khóa thành công
một cái chạm nhẹ_ mở cửa một tâm hồn đau thương.
một cái chạm nhẹ_ để nói rằng chúng ta là economic gruop
một cái chạm nhẹ_để nói rằng chúng ta là một gia đình tràn tình yêu
một cái chạm nhẹ_ để ai đó cảm thấy rằng bên tôi có một cánh tay nâng đỡ của thiên sứ.
một cái chạm nhẹ_ thay lời động viên "bạn làm tốt lắm"
một cái chạm nhẹ_chúng ta cùng làm nào "để thành công, tôi cần có các bạn", " để khải tượng thành công, chúng ta phải cùng làm"
một cái chạm nhẹ_khởi đâu chia sẽ "nấc thang lên thiên đường" vì đâu đó trong sân trường các bạn, trên chuyến xe bus cũng có những tâm hồn đang cần được mở.
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|
Tin mới hơn:
- 30/11/2011 12:26 - Rất tiếc phải nói lời xin lỗi em!
- 11/10/2010 00:14 - Thư gửi người tôi yêu
- 09/10/2010 13:42 - Tha thứ là mãi mãi
Tin cũ hơn:
- 25/09/2010 15:06 - Mưa ghét, Mưa yêu
- 26/08/2010 18:21 - Em có anh
- 12/08/2010 16:54 - Khóc vì anh lần cuối
- 30/07/2010 12:16 - N ơi! Sao em nỡ xa rời tôi?
- 11/05/2010 21:05 - Lỗ thủng của giấc mơ (Tập cuối)
- 11/05/2010 00:00 - Đoạn kết của những giấc mơ (phần cuối)
- 10/05/2010 00:45 - Đoạn kết của những giấc mơ (phần 2)
- 07/05/2010 23:36 - Đoạn kết của những giấc mơ
- 05/05/2010 01:47 - Hạnh phúc từ đâu?
- 27/04/2010 10:22 - Lỗ thủng của giấc mơ (Tập 2)

























