Người tình anh yêu! Em đang nơi chốn nào vậy.?

Một ngày anh chẳng nhớ rõ, anh gặp e tại ngôi nhà thờ thân thương, và rồi anh biết anh đã yêu, anh yêu công việc e đang làm, yêu cái tình yêu, cái ôm nồng ấm e dành cho trẻ thơ quê anh. Anh yêu cái hình bóng ấy, dù chưa chạm mặt em bao giờ. Anh cầu nguyện rất nhiều. Chúa cho anh mơ những giấc mơ ngọt ngào về em, anh đã nhìn thấy em trong giấc mơ của anh.
Những ngày tháng học tập vất vả thời phổ thông, những áp lực đeo bám anh, anh mệt mỏi chán nản, không niềm vui, không có nhiều bạn. nhưng trong trong giấc ngủ vô thức, anh lại cười chỉ vì đã mơ thấy em. Anh hy vọng được gặp em, anh tin vào giấc mơ ấy, cố gắng học tập cũng chỉ để ước ao gặp em thật sớm. Anh muốn được tung bay khỏi cánh cổng phổ thông để đến với em nhanh nhất cỏ thể.
Ngày đầu gặp em, anh biết e là tình yêu của anh, là người nữ của anh, là nguồn động viên cho anh, là món diệu kỳ đến từ Chúa. Chúa đã mang chúng ta đến với nhau, e biết điều đó và e đã đón nhận tình yêu của anh vô điều kiện, Chúa đã sắp đặt tình yêu giữa hai ta. Bao kĩ niệm giờ đây vẫn sống động trong anh, tình yêu dành cho e vẫn như con sóng chẳng bao giờ nguôi ngoai, cố trườn mình chỉ để chạm bờ. Anh nhớ em vô cùng_ người anh yêu. Anh nhớ ánh mắt em_người nữ đầy tình yêu, nhớ vẻ đẹp của em khi hờn dỗi, nhớ đêm giáng sinh ngọt ngào trong niềm hân hoan vui mừng, e mang nhữnìg món quà kèm với sách hy vọng_thông điệp đến từ Chúa cho biết bao người không quen biết, hơn hết anh nhớ bàn tay nhỏ, mềm mại của e chạm vào bờ vai anh, cho anh them sức mạnh. e là người nữ sâu sắc, đầy ấp tình yêu.
Phải! Anh biết, Anh là người đàn ông không toàn vẹn, anh có nhiều khuyết điểm, có lúc anh quên em vì bận rộn, anh trễ hẹn với em, anh không mua hoa hồng cho em trong ngày valentine, anh không chu đáo, có lúc anh nóng giận và bỏ mặc em. Nhưng e vẫn thường hay nói “ e chờ anh”. Ừ thì e vẫn ở căn nhà hẻm 79/24 ấy, nhưng a cảm thấy thiếu vắng e, e đã đi xa, thật xa với anh, đau rất đau. Anh bắt đầu thấy mình đang lạc vào đêm động hiu quạnh, a bắt đầu cảm nhận được sự cô độc của mình.“Anh yêu em, anh cần em hơn bao giờ hết, linh hồn anh cần e vì ta vốn là một”. Anh tự hỏi e rời xa anh tự bao giờ?

Anh vẫn nhớ những tối thứ 5 ấm cúng, anh và em cùng nắm tay nhau để tâm hồn hòa vào những bản nhạc thánh bất hữu, chúng ta trãi lòng ra với Chúa như chiên nằm nghĩ nơi mé nước có đồng cỏ xanh. Xin ngài cho tình yêu đôi ta bền vững, cho lòng cưu mang của em với nhân loại, cho khải tượng của đôi ta, vì anh với em là một trong tình yêu của Chúa. Anh nhớ dòng lệ hoen mi của em trong tiếng đàn nhẹ nhàng của anh Tèo, sự nóng cháy của đôi ta hòa chung với bài "Quyết dâng_ quyết dâng lên cuộc đời với Jesus sống cho vua Jesus", hay "Lên đường đi cùng bước theo cùng Jesus" nhưng đã bao lâu rồi anh không còn thấy sứcầy sống tràn đầy vốn có của đôi ta, anh không còn thấy e như xưa nữa, anh đánh mất e lúc nào chẳng biết. Không thấy con người thật của em, tình yêu ta rạn nứt, a tự hỏi mọi lỗi lầm đến từ anh chăng? Với anh, bóng hình đang hiện hữu của em chỉ là một bức tranh mùa thu héo úa, lạnh lẽo, e vẫn ở căn nhà ấy nhưng tự bao giờ tình yêu đôi ta không còn nóng cháy, tự bao giờ e và anh xa cách đến như vậy? anh cảm thấy mình cô độc khi tự làm một mình mọi thứ, người con gái vẫn hằng bên rót cho anh cốc nước, vẫn hay động viên anh_ e đang ở đâu. có quá nhiều việc anh phải làm, anh cảm thấy rất nặng nề, nhưng nặng nề hơn là nhìn thấy khuôn mặt rũ rượi của em, em không còn niềm vui, không còn tràn sức sống, anh không thể thấu hiểu tất cả những vết thương trong lòng e đanh gánh nhưng anh vẫn ước là người đầu tiên được e chia sẽ, anh vẫn ước là tia nắng ấm chiếu vào tâm hồn lạnh giá của em. Tối thứ 7 anh vẫn thường ghé thăm em như thường lệ, nhưng dường như chúng ta có ít lời để nói với nhau hơn, tiếng đàn ghi ta thân quen, lúc ngọt ngào, lúc mạnh mẽ cũng chẳng còn. Linh hồn anh buồn Chán.

Khối óc anh xoay vòng vì thiếu em, anh không thể tập trung làm việc hay học tập gì cả, e biết không anh cần em. Việc anh đang làm, khải tượng của chúng ta ngày xưa anh vẫn đang nắm giữ, chưa bao giờ anh dám quên, nhưng bàn tay anh vụng về quá, anh chẳng làm gì trọn vẹn được nếu thiếu dù chỉ là một ngón tay nhỏ nhất của em. Anh đang cần một cái đan tay thật nhẹ nhàng vào nhau của hai chúng ta để cho anh thêm sức mạnh vực dậy, cần them lời cầu nguyện của em để khải tượng mà chúng ta hun đúc sẽ thành hiện thực như giấc mơ anh gặp em vậy. Chúa đã bày tỏ cho anh về em, và Ngài cũng đã bày tỏ cho đôi ta khải tượng chinh phục sinh viên đại học Kinh tế cho đấng Christ. Hành trình của anh còn dài lắm, giờ đây anh muốn mở rộng cái nhìn, anh muốn sẽ chinh phục toàn thể sinh viên cho nhà của Ngài. Anh muốn nói " e sẽ cùng đi với anh chứ? Hãy cùng khởi đầu lại cùng anh ,em nhé! anh vẫn chờ em."
Gửi đến em “Người nữ anh yêu_Economic Group”
-
|115.75.21.xxx |2010-10-13 13:47:54 A.TBài viết rất hay..."Hãy nhen lại ngọn lửa hừng hực cháy..." Các bạn làm được, chắc chắn làm được. Cảm ơn G.A đã có bài viết thật cảm động.
-
|118.68.30.xxx |2010-10-13 20:10:41 KINH TẾ DẤU YÊU
Chúa ơi, xin lắng nghe tấm lòng của mỗi chúng con và hành động qua cuộc đời của mỗi chúng con.CHúa yêu Kinh Tế và chúng ta cùng nhau yêu KInh Tế và giữ gìn khải tượng nhé.
-
|123.20.252.xxx |2010-10-13 21:17:02 B.Achua yeu cac ban va toi cung yeu cac ban. chua them suc cho cac ban de co the chinh phuc KT.
CUU SV
-
|58.186.60.xxx |2010-10-13 21:23:37 thiên ýngày hôm nay rất vui khi thầy anh văn kể về câu chuyện của ông nói trước lớp. ông nói:" tôi có rất nhiều người bạn ở nước ngoài, vì tôi được đi nhiều nước, nhưng người bạn thân nhất của tôi đó là những người Philippin. ở nước này người theo Chúa chiếm đến 90%. tôi cứ nghĩ là đạo Thiên Chúa là chống đối cộng sản, nhưng không phải vậy, họ rất tốt vầ họ đến bắc triều tiên để giúp đỡ chính phủ, đất nước về nhiều mặt giáo dục...." cảm thấy danh Chúa rất được tỏa sáng, rất vui, mong rằng nhóm chúng ta cũng cùng nhau làm những việc như vậy để mọi người sẽ nhận biết Chúa chúng ta nha các bạn
-
|113.22.223.xxx |2010-10-13 23:10:07 Huy HùngƯớc gì được trở lại thời sinh viên thì vui biết mấy. Đôi khi chúng ta cảm thấy tiếc khi vẫn chưa làm được gì nhiều trong thời sinh viên.Ra trường đi làm đó là 1 bước ngoặc mới.Hãy luôn nhớ đến anh chị ra trường trong lời cầu nguyện để a chị sẽ thành công trong nơi việc của mình và a chị ước ao sẽ được dự phần với các e nhiều hơn. Nhớ nhóm Kinh Tế,nhớ những chuyến outreach,picnic, nhớ những kỳ trại đầy ấp kỷ niệm...
| < Lùi | Tiếp theo > |
|---|
- 30/11/2011 12:26 - Rất tiếc phải nói lời xin lỗi em!
- 09/10/2010 13:42 - Tha thứ là mãi mãi
- 09/10/2010 01:29 - Tender touch (Chạm nhẹ)
- 25/09/2010 15:06 - Mưa ghét, Mưa yêu
- 26/08/2010 18:21 - Em có anh
- 12/08/2010 16:54 - Khóc vì anh lần cuối
- 30/07/2010 12:16 - N ơi! Sao em nỡ xa rời tôi?
- 11/05/2010 21:05 - Lỗ thủng của giấc mơ (Tập cuối)
- 11/05/2010 00:00 - Đoạn kết của những giấc mơ (phần cuối)
- 10/05/2010 00:45 - Đoạn kết của những giấc mơ (phần 2)
- 07/05/2010 23:36 - Đoạn kết của những giấc mơ

























